Cây ngải tây
Tổng quan & Dược lý
Tên gọi, danh pháp
Tên tiếng Việt: Cây ngải tây
Tên khác: Cây ngải cứu.
Tên khoa học: Artemisia absinthium L., một loài của chi ngải_._

Cây ngải tây trong tự nhiên
Đặc điểm tự nhiên
Cây ngải tây thường gọi là ngải tây, là cây thuốc bụi lâu năm quan trọng có nguồn gốc từ châu Á, Trung Đông, châu Âu và Bắc Phi.
Cây có rễ lâu năm, thân cao khoảng 60–75 cm, màu trắng, phủ lông mịn. Lá trắng hai mặt, dài 7–8 cm, cuống có cánh, lá nhỏ dần trên cuống hoa. Hoa xuất hiện từ đầu hè đến đầu thu, màu vàng lục, tập trung thành cụm chùm đứng. Cả lá và hoa đều rất đắng, thơm nồng, đặc trưng bởi mùi thujone.

Lá của cây ngải tây
Phân bố, thu hái, chế biến
Phân bố
Ngải tây phân bố rộng rãi ở các khu vực ôn đới và bán khô hạn thuộc châu Á, Trung Đông, châu Âu và Bắc Phi. Tại Việt Nam, cây thường mọc ở các vùng núi cao và được trồng trong các khu vườn thuốc hoặc làm cây cảnh.
Thu hái và chế biến
Ngải tây thường được thu hái vào mùa hè hoặc đầu mùa thu, khi cây đang trong giai đoạn ra hoa.
Lá và hoa sau khi thu hái được rửa sạch, phơi hoặc sấy khô ở nhiệt độ thấp để giữ nguyên hoạt chất và hương thơm đặc trưng.
Dược liệu khô được bảo quản nơi khô ráo, thoáng mát, tránh ánh sáng trực tiếp và độ ẩm cao để ngăn ngừa ẩm mốc.
Bộ phận sử dụng
Bộ phận sử dụng được của cây ngải tây là các bộ phận trên mặt đất, bao gồm lá và hoa.

Hoa và lá của cây ngải tây thường được dùng làm dược liệu
Liều lượng & Cách dùng
Liều lượng sử dụng ngải tây có thể dao động từ 1 - 5g thay đổi tùy thuộc vào mục đích điều trị, dạng chế phẩm, và tình trạng sức khỏe của từng người.