Cỏ bấc đèn
Tổng quan & Dược lý
Tên gọi, danh pháp
Tên Tiếng Việt: Cỏ bấc đèn.
Tên khác: Đăng tâm thảo, Tịch thảo, Xích tu, Bích ngọc thảo, Cổ ất tâm.
Tên khoa học: Juncus effusus, thuộc họ Bấc (Juncaceae).
Đặc điểm tự nhiên
Cỏ bấc đèn là loại cỏ sống nhiều năm, thường mọc thành cụm. Thân của cỏ bấc đèn tròn, cứng, nhỏ và cao khoảng 35 - 100 cm. Đường kính của thân cây hình trụ, khoảng 0,1 - 0,3 cm.
Lá của cỏ bấc đèn bị tiêu giảm nhiều, chỉ còn ít bẹ ở gốc thân. Hoa của cỏ bấc đèn có màu nâu vàng, mọc ở ngọn, hoa lưỡng tính. Quả cỏ bấc đèn là dạng quả nang, bên trong có chứa nhiều hạt nhỏ.
Phân bố, thu hái, chế biến
Trên thế giới, cỏ bấc đèn đã được tìm thấy ở các khu vực đầm lầy ở Nhật Bản, Trung Quốc, Đài Loan và Bắc Mỹ. Cỏ bấc đèn đã được sử dụng phổ biến hơn 1000 năm nay trên toàn thế giới.
Tại Việt Nam, cỏ bấc đèn thường mọc ở những khu vực ẩm ướt, bạn có thể bắt gặp cỏ bấc đèn ở bờ ruộng hoặc bờ sông suối. Cỏ bấc đèn thường mọc hoang ở các tỉnh miền Bắc, như ở Hà Nam và Nam Định.
Cỏ bấc đèn thường được thu hái vào mùa thu, sau khi thu hái, thân được rạch ra để lấy phần ruột (lõi), sau đó phơi khô dùng dần. Dược liệu sau khi phơi có màu vàng nhạt hoặc trắng, không có mùi vị.
Bộ phận sử dụng
Bộ phận sử dụng làm thuốc của cỏ bấc đèn là ruột phơi khô, dược liệu còn có tên gọi khác là đăng tâm thảo.

Cỏ bấc đèn
Liều lượng & Cách dùng
Cỏ bấc đèn được sử dụng dạng sắc uống hoặc dạng tán bột, liều dùng tham khảo có thể từ 1 đến 2g mỗi ngày.