Hoa hiên
Tổng quan & Dược lý
Tên gọi, danh pháp
Tùy theo vùng mà được gọi là Hoa hiên hoặc Kim châm, Phắc chăm (Tày), Huyên thảo, Rau huyên.
Tên khoa học: Hemerocallis fulva L. Một loài thực vật có hoa thuộc họ Hoa hiên (Hemerocallidaceae).

Cụm hoa hiên
Đặc điểm tự nhiên
Hoa hiên, một loại cỏ sống nhiều năm, thân rễ rất ngắn, có rễ mầm nhưng nhỏ.
Lá hình sợi, dài 30cm đến 50cm, rộng 2,5cm hay hơn, trên mặt lá có nhiều gân.
Trục mang hoa cao bằng lá, phía trên phân nhánh, có 6 - 10 đến 12 hoa. Hoa to, có màu vàng đỏ, có mùi thơm, tràng hoa có hình phễu, phần trên xẻ làm 6 phiến, nhị 6, bầu hoa có 3 ngăn.
Quả hoa hiên hình 3 cạnh với hạt bóng có màu đen.
Mùa ra hoa: Mùa hè và mùa thu.
Phân bố, thu hái, chế biến
Hoa hiên, loại cây mọc hoang và được trồng nhiều nơi khắp cả nước để lấy hoa nấu canh. Một số vùng dùng lá hay hoa của hoa hiên để làm thuốc chữa chảy máu cam.
Hoa hiên còn mọc ở các nước Trung Quốc, Nhật Bản và một số nước Châu Âu.
Lá được thu hái quanh năm; rễ thì được đào vào thu đông, đôi khi đào các mùa khác, có thể dùng tươi hoặc phơi khô, nhưng dùng tươi thường phổ biến hơn.

Hoa hiên
Bộ phận sử dụng
Rễ: Được thu hoạch vào mùa thu, rửa sạch rồi phơi hay sấy khô. Có thể sử dụng tươi.
Lá và hoa: Được thu hái quanh năm, lá thường dùng tươi, hoa thường thu vào lúc mới chớm nở đem phơi hay sấy khô.

Hoa hiên phơi khô
Liều lượng & Cách dùng
Hoa hiên chỉ mới được dùng trong nhân dân.
Thường dùng làm thuốc lợi tiểu, giảm đau, hạ sốt, thuỷ thũng, vàng da, tiểu tiện khó, vú sưng đau, bệnh lỵ, chảy máu cam, sưng đau các khớp xương và nôn ra máu.
Liều dùng: Mỗi ngày từ 6 - 12g dưới dạng thuốc sắc hoặc ép tươi lấy nước uống. Trường hợp dùng ngoài thì lấy củ tươi giã nát đem đắp lên chỗ sưng đau.
