Nọc sởi
Tổng quan & Dược lý
Tên gọi, danh pháp
Tên Tiếng Việt: Nọc sởi.
Tên khác: Cỏ ban, Châm hương, Địa nhĩ thảo.
Tên khoa học: Hypericum japonicum Thunb.

Cây Nọc sởi
Đặc điểm tự nhiên
Cây Nọc sởi là loài cây thân thảo, mọc thành chùm, cao tới 40cm. Thân mọc thẳng hoặc nhô ra, hình tứ giác, nhẵn.
Rễ có dạng sợi, màu trắng hoặc nâu.
Lá đơn, không chia thùy hoặc chia thùy, mọc đối, không cuống, hình trứng, chiều dài và chiều rộng dưới 2cm, nhẵn cả hai mặt, có chấm, mép nguyên, đỉnh tù, gốc có hình trái tim, có gân song song.
Hoa lưỡng tính, tập hợp thành chùm, có cuống, 5 cánh hoa, Những bông hoa có đường kính từ 4 - 8mm và cánh hoa của chúng có màu vàng sáng hoặc cam. Số lượng nhị hoa của loài này là 5 - 30 nhị.
Quả dạng nang, mở bằng 3 van. Hạt của nó hình trụ, hơi thon có vạch dọc dài khoảng 50mm.
Phân bố, thu hái, chế biến
Cây Nọc sởi phân bố chủ yếu khắp khu vực Châu Á, Châu Đại Dương và Bắc Mỹ. Ở Trung Quốc, nó được phân bố rộng rãi ở tỉnh Liêu Ninh, tỉnh Sơn Đông và các tỉnh khác ở miền Nam Trung Quốc, thường cây mọc ở ruộng lúa, kênh mương, đầm lầy, đồng cỏ và những nơi hoang tàn có độ cao dưới 2800m.
Dùng toàn cây tươi, có khi phơi hay sấy khô.

Cây Nọc sởi trong môi trường tự nhiên
Bộ phận sử dụng
Cây Nọc sởi có thể được sử dụng làm dược liệu, bao gồm cả thân cây, lá và hoa.
Liều lượng & Cách dùng
Cây Nọc sởi có thể sử dụng với liều từ 15 - 30g mỗi ngày. Nên sử dụng dưới sự hướng dẫn của Bác sĩ Y học cổ truyền thay vì tự ý sử dụng.