Sen (Cây mầm)
Tổng quan & Dược lý
Tên gọi, danh pháp
Tên Tiếng Việt: Mầm sen.
Tên khoa học: Embryo Nelumbinis. Họ: Sen (Nelumbonaceae).
Tên gọi khác: Liên tâm; tâm sen.
Đặc điểm tự nhiên
Là cây thảo sống lâu năm dưới nước, thân rễ lóng dày, khoảng 7 - 9 hốc khí, nhiều bó mạch phân tán. Lá hình khiên, gân phụ từ tâm trải rộng, cuống lá có gai nhỏ.
Những bông hoa có đường kính khoảng 10 - 20cm với 4-5 đài hoa dài 4 ~ 10cm. Các cánh hoa chủ yếu có màu hồng, đỏ hoặc trắng, với nhiều nhị hoa.
Quả hạch dài khoảng 2cm. Khi thấy hạt sen tách ra một chút và lỗ của hạt sen.
Sen (cây mầm) có độ dài khoảng 1cm, rộng khoảng 0,1cm. Phần trên của nó là chồi mầm màu lục sẫm, bao gồm 4 lá non gấp vào trong. Phần dưới là rễ và thân mầm, có hình trụ, màu vàng nhạt.
Phân bố, thu hái, chế biến
Phân bố
Cây sen đã được trồng ở Trung Quốc, Ba Tư và Ấn Độ như các mô típ kiến trúc. Sau đó, nó được du nhập từ Trung Quốc đến Nhật Bản, được trồng trong hàng nghìn năm và bây giờ được tìm thấy trong mọi vườn thực vật.
Thu hái
Khi vỏ hạt sen chuyển sang màu tím gọi là thời kỳ thu hoạch. Phôi xanh được lấy ra khỏi hạt sen bằng tăm và sấy khô, được gọi là Cây mầm.
Chế biến
Lấy quả sen đã chín già, sau đó loại bỏ vỏ cứng bên ngoài rồi ngâm hoặc ủ cho mềm, bỏ lớp vỏ lụa đỏ, thông lấy Tâm sen. Đem Tâm sen sấy khoảng 40 °C đến 50 °C đến khô.
Bộ phận sử dụng
Tất cả các bộ phận của Sen này đều được dùng để làm thuốc. Trong phạm vi bài này, sẽ nên rõ về tác dụng của Sen (Cây mầm) hay còn gọi là Tâm sen.

Tâm sen
Liều lượng & Cách dùng
Uống Sen (Cây mầm) đúng cách với liều từ 2g đến 5g, thường phối hợp trong các bài thuốc.